Bài Mới Đăng

Nguyễn An Bình
Gõ Cửa Mùa Thu Hà Nội

Tìm trong màu mắt em trong
Hương sen Tây Hồ thơm ngát
Tiếng sâm cầm trong sương sớm
Mênh mông bờ bãi sông Hồng.

Qua cầu Long Biên thép gỉ
Thấy một Hà Nội trầm tư
Theo em dịu dàng xuống phố
Mơ gì trên những cửa ô?

Tìm trong Hà Nội nồng thơm
Sắc hoa Ngọc Hà xưa cũ
Ai gánh mùa thu qua đó
Ngậm ngùi lăng miếu ngàn năm.

Tiếng chuông buông chiều lặng lẽ
Se lòng cỏ biếc chân đê
Khẻ chạm vào từng vân đá
Nghe hồn thiên cổ quay về.

Vàng tươi trên từng tán lá
Nắng dịu dàng theo gót em
Mùa thu khẽ khàng tha thiết
Long lanh bóng nước Hồ Gươm.

Gõ cửa mùa thu Hà Nội
Chút tình sương khói mong manh
Mùi cốm vòng trong se lạnh
Nghiêng lòng Hà Nội vào đêm.

8-11-2017
Nguyễn An Bình

***

Hồ Chí Bửu
Giả Sử…

Giả sử em là hoa hướng dương
Ta làm tia nắng của yêu đương
Tất nhiên hoa sẽ vương theo nắng
Nắng gởi men tình hoa gởi hương

Giả sử em là hoa Tường Vi
Ta cười mà chẳng nói năng chi
Để cho hoa sẽ hoài e ắp
Ta cố làm như chẳng biết gì

Giả sử em là hoa Cúc vàng
Nở trong vườn đẹp chốn nhân gian
Để hoa rung nhẹ – ta làm gió
Ve vuốt cành hoa kẻo vội tàn

Giả sử em là…giả sử thôi
Ta làm đối kháng của hoa rơi
Tình ta là cả khung trời rộng
Chan chứa trăm năm một kiếp người…

Hồ Chí Bửu

***

Đức Phổ

Gởi Tình Qua Biển 

Bây giờ trên những con đường em đi
sẽ cỏ hoa và mây hiền buổi sớm
có thể mưa giăng hay gió chướng buổi chiều
em chớ vội kéo nghiêng tình nón
lá yêu kiều sẽ rụng. Tội vai thon!

Biết đâu chừng trên lối em đi
sẽ rất bướm và ong khát nhụy
em nhớ khép đôi tờ mộng mị
để khi về hơi hám vẫn nguyên trinh!

Có thể rằng trên lối em đi
sẽ có lắm chông gai phía trước
đừng e ngại làm chùng chân bước
bởi bên em đã sẵn bóng anh dìu!

Có thể rằng trong những giấc khuya
em sẽ lạnh vì thiếu làn hơi đắp
hãy khêu lên ngọn tình đang héo hắt
gọi tình về có nghĩa đã yêu đương!

Và có thể… Ngày sau… Có thể
mỗi buồn vui là mỗi bước thăng trầm
hãy nồng mặn như gởi tình qua biển
gió muôn trùng biết thổi tới em không?!…

Chuyện Thế Gian

Có những điều không thể nói ra
Mà giữ trong lòng thêm nặng
Đâu có dễ làm người vô cảm
Sống càng nhiều hệ lụy càng sâu!

Hết những chiều tà đến những sớm mai
Con người lăn theo vòng quay cơm áo
Đường danh lợi và đường an phận
Luôn có nhiều lối rẽ khác nhau.

Thử ngồi buồn lặng lẽ đêm thâu
Mới biết con dế con trùng cũng cần hô hấp
Thử làm người lao công cực nhọc
Mới thấy người bóc lột là bất lương.

Thử đứng nghiêng về 1 phía
Sẽ thấy đời chông chênh
1 bên vực thẳm 1 bên rừng sâu
Sẽ thấy mình hiu quạnh.

Thử sống trong vùng bão xoáy
Mới quý thời biển lặng sóng yên
Thử làm 1 người chân thật
Mới thấy xót xa cho kẻ dối gian.

Thử là chim sống trong lồng
Mới thấy khát khao trời cao đất rộng
Thử làm người nô lệ
Mới hiểu cái khôn cùng của mơ ước tự do.

Thử sống lãng xa yêu dấu
Mới biết lòng quạnh quẽ sắc hương
Thử sống bên ngoài tổ quốc
Mới biết yêu sâu sắc nước mình…

Những nấm mộ
Chỉ để chôn người chết
Chẳng thể nào chôn được chuyện thế gian!

Đức Phổ

***

Hoàng Định Nam

Lòng tôi, một thời , là rừng hoang.
Em, con thú nhỏ ,dạo lối mòn.
Vết chân để lại trên bờ suối.
Nước trôi hoài chưa xóa hết dấu son.

Lòng tôi, một thời, là phố thị.
Phố đông người, phố vẫn nhận ra em.
Em qua đó một lần, rồi xa khuất.
Chút bụi hồng lưu lại vẫn có tên.

Lòng tôi, một thời, là sông vắng.
Em, cánh buồm, thiếu gió xuôi trường giang.
Sông hoang lạnh cả đôi bờ lau sậy.
Thuyền trôi rồi,gợn sóng mãi chưa tan.

Lòng tôi, một thời, là sa mạc.
Em cơn mưa qua đấy một lần.
Mưa tan nhanh trả lại trời nắng cháỵ
Sao cát vàng giữ mãi giọt nước xanh.

Lòng tôi, một thời, là bão tố
Em ,cành mềm,lả ngọn ,bình yên.
Trường lớp ấy, em đi về mấy buổi
Có buổi nào em học chuyện nhân duyên?

Lòng tôi, bây giờ, là cổ viện
Bảo tàng những kỷ niệm xa xưa .
Em có đến, mời em, người du khách.
“…vâng! ngày tàn, nên hoang vắng, xin thưa”

Hoàng Định Nam

***

Lê Thị Ngọc Nữ

Đông

Đông chớm nụ dã quỳ
Mỉm cười rung rinh gió
Đông đã về đến ngõ
Ngọn thông xạc xào reo

Đông về ngang lưng đèo
Sương mù giăng phố núi
Đông ghé qua con suối
Nước mừng róc rách vang

Đông về trong mơ màng
Ươm tình ca trong vắt
Đông về cùng ánh mắt
Đôi tình nhân đắm say

Đông về anh có hay?
Giấc mơ ta còn nợ
Đông ngày xưa gặp gỡ
Tình đọng mãi đến giờ…

Lê Thị Ngọc Nữ

***

Nguyễn An Bình
Cuộc Tình Tháng Ba

Tháng chín nào còn rơi trong mắt em
Màu nắng lung linh một thời xa lắc
Hoa khế li ti ngược chiều bay mất
Để lại con đường sầu chẻ chia hai.

Chẳng lạ gì đâu nắng sớm mỗi ngày
Thành phố em qua nhạt nhòa ký ức
Tiếng dế ngâm sương mấy mùa thao thức
Mới thấy đời mình nhiều sợi tóc phai.

Em đâu còn về chắt lọc mưa mai
Nhớ tháng chín xưa hẹn hò đến lớp
Đường dù xa – mưa tình cờ bất chợt
Tim bỗng vui tìm giây phút gần nhau.

Hạnh phúc đành thôi giọt rượu không màu
Chảy xuống đời tìm thời gian đọng lại
Mong manh lắm lá hoàng hôn trốn chạy
Ngỡ tháng chín còn trong trái tim nhau.

Cần Thơ của tôi tháng chín thuở nào
Đường Ngô Quyền bao nhiêu năm vẫn thế
Tôi trở lại nhìn sông trôi lặng lẽ
Đưa một người – tím cánh lục bình xa.

Áo tương tư vàng lắm một mùa hoa
Em chiếc lá giữa dòng đời xuôi ngược
Đi qua hết thời thanh xuân lỡ bước
Một mình tôi tìm vạt áo ngày mưa.

Nguyễn An Bình

***

 Lê Thị Ngọc Nữ
Nha Trang Mùa Thu

Đón ngày mới chào bằng tiếng sóng
Gió buông tơ dạo phím đàn dừa
Nắng pha lê trong vắt đong đưa
Mùa thu hát cùng Nha Trang biển

Ta có một chút gì lưu luyến
Vinpearl land nổi tiếng thiên đường
Đến bao lần ta vẫn mến thương
Nhớ cà phê thơ vương cùng bạn

Người Nha Trang dễ thương vô hạn
Gặp gỡ rồi nhớ vạn ngày sau
Như tình yêu con sóng lao xao
Cây Phong Ba tự hào bên biển

Mùa thu ơi, thơ trào bật tiếng
Khúc nhạc lòng xao xuyến san hô
Dấu chân in cát trắng ven bờ
Hòn Tằm vẫy, đón chờ hội ngộ.

Lê Thị Ngọc Nữ

***

Trúc Thanh Tâm
Khúc Bolero Cho Em

Tóc dài và mắt em xưa
Người đi buổi đó vẫn chưa thấy về
Tháng mười mưa gió lê thê
Ai còn hát khúc Bolero buồn

Chiều nay đón nhỏ tan trường
Mai kia mốt nọ đâu còn đón đưa
Nhớ lần hai đứa trú mưa
Nhỏ cứ sợ ướt nép vừa vào tôi

Ngoài trời nặng hạt mưa rơi
Lòng tôi nhỏ biết đầy trời bão giông
Nhỏ ôm kỷ niệm sang sông
Nhỏ cười hay khóc khi lòng tôi đau

Xin đừng dỗ ngọt đời nhau
Nhớ quên rồi cũng một màu thê lương
Có ai qua khúc sông buồn
Vớt trăng chết đuối giữa trường giang, sâu !

Trúc Thanh Tâm

***

Đêm Đầu Tiên
Trong Nhà Dưỡng Lão

Đêm đầu tiên má vào nhà dưỡng lão
Xót lòng đau, có còn cách nào đâu
Đời hồng trần đã mòn mỏi tiêu hao
Trí tuệ sáng, xác thân đau cùng kiệt

Con thì thầm theo tiếng lòng tha thiết
Má cố lên, rồi mọi chuyện qua thôi
Đom đóm cũng bồi hồi bên khung cửa
Như chờ gì, đêm buồn đợi ngày mai

Chưa muốn khóc… đã mặn môi vì bởi
Má ru đời trong giấc ngủ chắt chiu
Con nằm đây lòng hiu hắt tiêu điều
Leo lét sáng bên ngọn đèn lu tỏ

Con nhớ má nắm tay con thuở nhỏ
Ngày dắt dìu đêm trằn trọc không yên
Khi ấm đầu con hờn dỗi ưu phiền
Má bên cạnh tợ bà tiên hiền dịu

Thời gian trôi nốt thăng trầm muôn điệu
Làn tóc phai, môi mắt cũng nhạt màu
Con nơi đây, má nằm đó xanh xao
Đơn lạnh quá kiệt cùng đêm dưỡng lão…

Thảo Lan

***

Trúc Thanh Tâm
Tình Em Gái Hậu Phương

Tình thư lính với niềm thương nỗi nhớ
Gởi về em, em gái nhỏ hậu phương
Chiều phương anh sắc mây tím buồn buồn
Chiều phương đó có còn cơn mưa không nhỏ

Đợi chờ anh cho thời gian vàng võ
Những giọt sầu chìm vào giấc cô miên
Chiếc lá rơi hắt bóng những ngọn đèn
Em nghĩ sao khi làm người yêu của lính

Xin em hiểu dẫu xa lòng cách mặt
Tình ta bồi phù sa đỏ bến sông
Và sáng nay màu nắng đẹp vô cùng
Gió lay khẽ những nụ hồng chúm chím

Giọt nước mắt của hôm nào đưa tiễn
Đến bây giờ vẫn rung động đời nhau
Mắt môi em còn đó dấu yêu đầu
Vườn đời anh mùa xuân về mở cửa

Mây yểu điệu hẹn hò cùng với gió
Ngoài xa kia đan trắng một vùng mưa
Mai anh về em ơi em đừng khóc
Cánh thiệp hồng thơm ngát giấc mơ xưa!

Trúc Thanh Tâm

***

Nguyễn An Bình
Mùa Trăng Thiếu Phụ

Chìm đáy cốc em về trong sương khói
Tiếng cười trong xanh thuở tuổi hai mươi
Đôi mắt ướt ươm mùa thu cổ tích
Gió heo may vừa chớm nụ vàng rơi.

Em từ độ chim quyên rời bỏ núi
Bước thiên di trên cánh mỏng ngang trời
Mưa cõng nắng qua mùa thu trống trải
Bỏ sau lưng cây vắng một đời thôi.

Chìm đáy cốc men tình ta đã cạn
Cỏ yêu đương se kết có một lần
Môi đã ngọt chảy từ trăm năm trước
Đâu hay người về từ cỏi xa xăm.

Ta nào biết thời gian không có tuổi
Nên hoài trông từng sợi tóc vừa rơi
Ai sẻ chia cùng ta thời hoạn nạn
Hoàng hạc bay xao xác cả mây trời.

Em hãy uống cùng ta mùa thu cũ
Những triền sông xuôi ngược suốtbãi bờ
Đã trôi mất bao mùa trăng thiếu phụ
Rụng xuống hồ chếnh choáng một vần thơ.

20-9-2017
Nguyễn An Bình

***

Nguyễn Đức Nhơn
Gởi Cho Em

Tháng ngày trôi như bóng câu cửa sổ
Sao em còn giữ mãi không buông?
Sao không để cho lòng thanh thản
Nhẹ nhàng bay như khói hoàng hôn.

Mời em cùng ta ra bãi biển
Nhìn xa khơi bằng ánh mắt hiền hòa
Em sẽ thấy biển trời bát ngát
Và lòng mình cũng rộng rãi bao la.

Mời em qua Châu Phi, Châu Á
Để tận mắt nhìn nỗi khổ trần gian
Để em thấy mình vô cùng hạnh phúc
Vì chúng ta đang sống giữa Thiên đàng.

Em có thấy từng năm, từng tháng
Êm đềm trôi như bóng chiều qua
Tôi và em, hai xác người chưa chết
Thì cần gì lặn hụp giữa phong ba…

Cứ để cho mặt trời buổi sáng
Và buổi chiều mọc, lặn hồn nhiên
Em đã biết thế gian là cõi tạm
Sao còn chưa buông hết não phiền?

Hôm qua chúng ta mừng năm mới
Hình như em có chút mủi lòng
Ta cũng biết dù năm cùng tháng tận
Cũng chỉ là nhịp thở của hư không.

Nguyễn Đức Nhơn

***

Lê Ký Thương
Bánh Căn Đường Phố Sài Gòn

Một chiều Sài Gòn lất phất mưa, chạy xe trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, tình cờ bắt gặp tấm biển nhỏ vỏn vẹn dòng chữ :”Bánh căn Phan Rang” treo trước căn nhà mặt tiền, lòng bỗng dưng nhớ đến hình ảnh bà Tự mỗi sáng ngồi đổ bánh căn ở cái thị xã nhỏ nhất miền Trung và cũng hiền hoà, bình yên nhất miền Trung trước năm 1975. Bánh căn vốn là món ăn dân dã, chỉ có ở miền Trung, người miền Bắc và miền Nam khi nghe nói đến, họ không thể hình dung ra là món gì.

Click here to Read More

Hồn Sách Cũ

Tôi chẳng nhớ cái máu mê sách cũ đã “lậm” vào người mình lúc nào… Hễ có tiền trong túi là phần xác dắt phần hồn tôi đến các cửa hàng sách cũ rẻ tiền trong thành phố. Ở đó, tôi có thể tìm mua được những quyển sách năm xửa năm xưa mà mình cần hay mình thích, với giá hợp túi tiền khiêm tốn của mình. Những quyển sách này hiếm khi được đứng đàng hoàng trên kệ. Chúng thường nằm lăn lóc dưới nền nhà, bụi bám đầy “người”, có khi thân hình còn nguyên vẹn, có khi rách một vài trang, có khi áo quần (bìa) nửa còn nửa mất, hoặc bị lột sạch, mùi ẩm mốc xông lên khiến mình có cảm giác không còn mũi để thở. Chúng giống như những đứa con rơi. Mà chúng bị bỏ rơi thật! Vì chủ nhân của chúng không cần chúng nữa, để trong nhà cũng vô tích sự, lại thêm chật nhà, chi bằng bán cho mấy bà ve chai được đồng nào hay đồng đó. Rồi mấy bà ve chai lại đem bán ký cùng giấy, báo loại cho các cửa hàng sách cũ… Nhờ thế, những người mê sách cũ như tôi mới có duyên may gặp được… “người tình trong mộng”.

Click here to Read More

Ân Tình Và Nước Mắt

1.
Tháng 10 năm 1970, khi nhà thơ Tô Đình Sự vào Sài Gòn nhận Sự vụ lệnh biệt phái về Ty Thuế vụ Cam Ranh, thì bạn bè ở Phan Rang hết sức bất ngờ và ngỡ ngàng hay tin anh chết bất đắc kỳ tử vì tai nạn ô-tô!Mới cách đó hai hôm, anh còn kéo tôi đi nhậu với “băng” Thuế vụ, dẫu anh biết rằng tôi vẫn là… cá lòng tong chuyên phá mồi. Tô Đình Sự khoảng một năm trước khi mất, tính tình anh thay đổi hẳn.Từ một người ít nói, sống nhiều với nội tâm, với những mất mát, những khổ đau trong kiếp người, dù đang thanh xuân, anh trở thành một người “ồn ào”, lúc nào cũng “oang oang cái mồm”, ưa “cà khịa” với bạn bè, rất dễ làm mích lòng nhau. Trường hợp cụ thể nhất là giữa Tô Đình Sự với Chu Trầm Nguyên Minh.

Click here to Read More

***

Nguyễn Đức Nhơn
Khóc Tây Thi

Mịt mùng đất Việt, trời Ngô
Lệ giai nhân chảy mờ Cô Tô đài
Nỗi lòng biết ngỏ cùng ai
Ngùi trông cố quốc mơ ngày hồi hương

Chạnh lòng nhau lắm Ngô Vương
Dặm ngàn một buổi đoạn trường chia xa
Ngẩn ngơ ta lại nhìn ta
Đất trời mù khói can qua lạnh lùng

Bao năm cá chậu chim lồng
Chôn vùi nhan sắc, nghìn tâm sự buồn
Hồng nhan nhi nữ tình trường
Làm thân con quốc kêu sương được gì

Nghìn sau ai khóc Tây Thi
Cho ta góp một chút gì cho nhau
Lựa lời nói với gươm đao *
Đừng đem máu lệ nhỏ vào thiên thu.

* Ý thơ Trần Yên Thảo

Nguyễn Đức Nhơn

***

Luân Hoán
Liêm Lạc, Làng Quê Nội

Nằm cách trung tâm thành phố Đà Nẵng, về hướng Nam, khoảng mười một cây số, tính theo đường trải nhựa, cộng với đường đất, quê nội tôi là một làng quê xinh xắn, bốn mùa ấm áp tiếng chim.
Làng được mang tên Liêm Lạc, ý chừng muốn khoe khoang cái bản tính liêm khiết lẫn lạc quan của người dân trong làng. Những đường gió mạnh, những nguồn nước lớn, hằng năm vẫn không quên ghé thăm, nhưng con đất hiền hòa, hình như đã bao đời vẫn chưa hao hụt, sứt mẻ. Ngọn mạ xanh vẫn theo chân tháng ngày thành nhánh lúa, thành hạt gạo, thành cọng rơm, thành gốc rạ, khoan thai, thầm lặng, thật là thương.

Click here to Read More

Chắc chắn mẹ tôi có bà con gần xa gì đó với cụ Ông Ích Khiêm, ông tướng uy dũng nhưng không kém tài văn học, như lịch sử đã ghi chép. Tuy là dân quê nhưng mẹ tôi không trực tiếp làm nông. Bà thay chồng cai quản một số ruộng đất, cho tá điền làm ăn chia hoa màu. Trong thời gian chúng tôi đi tản cư, bà sống cùng với hai cháu nội. Cháu gái tên Thương, cháu trai tên Thiệu. Thương trạc tuổi tôi nhưng phải gọi tôi bằng chú. Cha của chị em Thương, anh ba Huân, đã qua đời, mẹ đã bước thêm bước nữa.

Này em yêu có biết, đêm đầu tiên tôi ngủ trong ngôi nhà của quê nội với bao nhiêu cảm xúc buồn vui. Từ một mái tranh vách đất, không giữ nổi cái lạnh của khí đá, núi đồi. Đến cái ấm áp của một ngôi nhà ngói đồ sộ, nhiều phòng. Tôi như gối phải những giấc chiêm bao khi chợp mắt. Cái mỏi của đôi bàn chân trong chuyến đi đã biến mất. Cái thoải mái của thân thể chợt đẻ ra cái nhớ nhung người mẹ và đứa em, đang ở xa tít trên núi rừng. Và mặc dù nằm cùng hai đứa cháu và chị Kim Anh, tôi cũng cảm thấy sờ sợ một cái gì đó.

Đêm ở quê nội thật ra không mấy yên tĩnh. Bóng tối đậy kín ngôi nhà. Đóng cửa cài chốt cẩn thận, nhưng không thể không nghe những tiếng dế, tiếng ếch nhái, tiếng tre trở mình trong gió và cách khoảng vài giờ, lại vang lên tiếng rít rờn rợn của đường đạn đại bác. Rồi một tiếng ‘bịch’ bất ngờ như đang va phải nóc nhà. Nhưng không, qua các song hở của loại cửa gỗ lá sách, tôi thấy bên ngoài trời sáng như đêm có trăng. Đó là những quả hỏa châu từ đồn Quá Giáng, bắn cầm chừng, để quan sát. .

Qua đêm đầu tiên với làng quê Liêm Lạc, tôi được ba tôi dẫn ra mắt ông nội và một số chú cô ruột thịt. Những người đang hiện diện trên con đất chôn nhau cắt rún của mình. Trên con đất mà bia mộ tiền hiền còn đang được xây thành, đắp cao giữa mặt ruộng trước nhà. Và những người khuất mặt được tập trung, nằm lộn xộn ngó trời trong đất vườn Thơ Sĩ, một tên gọi có thật không thi vị hóa.

Ông nội tôi là một nhà nho, đã già. Ông ở một mình trong ngôi nhà ngói cổ kính. Kiến trúc khá giống một ngôi chùa. Nhà ông tôi nhỏ hơn ngôi nhà của ba tôi, nhưng hai cái sân gạch thì lớn gần bằng nhau. Quanh sân gạch nhà ông không có thành rào. Ở bên phải hướng mặt nhà ngó ra, sân nhà ông tiếp giáp sát vách thành rào nhà ba tôi. Thành rào cao quá đầu tôi. Phía dưới xây kín, nửa trên được để hở từng ô vuông đều nhau. Bề mặt tường khá rộng. Chiều chiều bọn trẻ láng giềng thường hay leo lên, ngồi thòng chân hai bên, làm những động tác như đang lái xe, hay cỡi ngựa.

Click here to Read More

***

Nguyễn An Bình
Con Mắt Phú Yên

Có phải em con gái Tuy Hòa
Neo tình tôi sau mấy ngõ hoa
Để hương nắng sớm tràn lên tóc
Dừng bước giang hồ bụi đường xa.

Theo dấu chân em bước qua cầu
Đà Rằng mấy nhịp gởi về đâu?
Hay tình theo nước xuôi Đà Diễn
Núi Nhạn ngàn năm đứng dãi dầu.

Hùng Vương ánh điện đèn giăng sáng
Sông Chùa in đáy nước đêm thơ
Em về ngang đó soi bến nước
Con mắt Phú Yên có đợi chờ.

Đụn rơm vàng óng trước nhà ai
Thấy mắt em vui phía Chóp Chài
Đàn bò gặm cỏ qua sông cạn
Bóng đổ dài theo những nương khoai.

Triền dốc mùa nầy lau trắng rợp
Vàng hoa mướp nở rộ sông Ba
Hình như tháng tám mây trong lắm
Dưa xanh đồng bãi mượt phù sa.

Con mắt đa tình em Phú Yên
Chiều về lộng gió cát Bãi Môn
Con sông lau sậy buồn không nói*
Giữ mãi tình em sóng Đà giang.

Tuy Hòa, tháng 8-2017

* Con sông lau sậy: Ea Drăng
theo nghĩa của từ Chăm cổ, một cái tên khác của sông Đà Rằng.

Nguyễn An Bình

***

Nguyễn Đức Nhơn
Một Đêm Thu

Mong gặp em sau bao ngày xa cách
Hai phương trời mờ mịt bóng mây giăng
Tôi nhẹ bước qua ngõ buồn hiu hắt
Đêm thu về nhớ quá một mùa trăng!

Trời chớm thu gió thu lành lạnh
Sương giăng mờ lối nhỏ bước chân khuya
Theo ngõ vắng lần về thăm xóm cũ
Bao lâu rồi, qua hết mấy mùa mưa ?

Em hỡi em
Người em bé nhỏ
Đã cùng tôi hò hẹn một đêm thu
Dưới ánh trăng khuya em tựa đầu thỏ thẻ
Anh đi rồi buồn lắm anh ơi!

Rồi ngày lại ngày qua
Tôi vẫn đi biền biệt
Ngôi làng cũ đã tràn lan bóng giặc
Người tôi yêu chờ đợi mỏi mòn
Nàng bước theo chồng trong tấc dạ héo hon
Tôi vẫn đêm đêm mắt trừng canh bóng giặc

Người em gái tôi yêu
Chưa một lần biết khóc
Thôi hết rồi người em gái tôi ơi!

Trời chớm thu lá vàng rơi trước ngõ
Tôi lại đi
Một lần nữa ra đi
Nhưng đêm nay
Không có bàn tay bé nhỏ
Cầm tay tôi bịn rịn buổi phân ly

Em hỡi em người em tôi yêu
Có bao giờ gian dối ?
Buồn trong tôi vời vợi
Khúc nhạc tình
Quấn quít mãi không thôi

Đêm nay buồn lắm em ơi
Tôi đi dưới bóng sao trời lưa thưa…

Nguyễn ĐứcNhơn

***

Nguyễn Đức Nhơn
Cũng Đâu Muộn Màng

Lạc nhau từ thuở sơ sinh
Trong cơn mê loạn giật mình nhớ nhau
Dặm ngàn hun hút vó câu
Ba ngàn thế giới còn đâu chưa tìm ?
Hay là em ở trong tim
Còn ta thì mãi đi tìm vu vơ
Đường còn xa lắc xa lơ
Mà ta thì đã mệt phờ tóc râu
Ừ, thì cũng rán chờ nhau
Một ngàn năm nữa cũng đâu muộn màng !…

Nguyễn Đức Nhơn

***

Nguyễn Đức Nhơn
Bướm Trắng

Em về gió lộng tóc bay
Mùa hoa vàng mộng nở đầy lối xưa
Dáng gầy tà áo đong đưa
Giọt sương chiều muộn cũng vừa vỡ tan

Dòng êm, con nước mơ màng
Gió lay bờ mộng, hai hàng liễu buông
Sắc trời nhuộm đỏ chiều hôm
Trắng hoa bờ giậu cánh chuồn chuồn bay

Em về có ở lại đây?
Tôi gieo mộng giữa ban ngày mà vui
Ra ngồi giữa đám vòi voi
Trắng hoa, trắng cả lòng tôi giữa trời

Em về rồi lại đi thôi!
Bỏ sau lưng một vành môi hững hờ
Tôi ngồi dệt nốt bài thơ
Hóa con bướm trắng nằm mơ ban ngày!

Nguyễn Đức Nhơn

***

Nguyễn Thị Thanh Dương
Bão Về Texas

Harvey đến Texas
Với sức gió kinh hoàng
Thành phố nhỏ Rockport
Sau một đêm điêu tàn

Biển Corpus Christi
Giờ đã lặng sóng chưa
Những con đường ẩm ướt
Cây gãy đổ bơ vơ

Harvey vào đất liền
Thành cơn bão nhiệt đới
Mưa xuống vùng Houston
Phố chìm trong lụt lội

Mưa như không ngừng nghỉ
Cơn mưa không mong chờ
Tội nghiệp những thành phố
Đắm chìm trong gió mưa

Bảng tên đường che khuất
Biết đi đâu về đâu?
Bốn bề mênh mông nước
Đời như một bể sầu

Con người thành bé nhỏ
Trước cuồng nộ thiên nhiên
Hàng cây buồn tơi tả
Cột điện buồn ngả nghiêng

Thuyền trôi trên phố nước
Trực thăng trên mái nhà
Giúp người dân di tản
Trời vẫn còn gió mưa

Tạm biệt mái nhà yêu
Đến một nơi nào đó
Chờ gió lặng, mưa thôi
Ta lại về chốn cũ

Harvey đến Texas
Mai bão đến nơi nào
Lời chúc lành cho nhau
Được bình yên may mắn.

August 29-7-17
Nguyễn Thị Thanh Dương

***

Nguyễn Đức Nhơn
Mười Năm Nợ Nần

chiều nghe loáng thoáng màu thu
lá xanh níu
lá vàng đu trên cành
ta ngồi tiếc lá màu xanh
nhớ xưa trót lỡ tành hanh với người
ruột gan bày hết ra ngoài
nợ nần nhau biết có đòi được không?
giữa trời
giữa đất mênh mông
giữa ta
em vẫn còn trong tâm hành
giữa ta
còn chút bàng hoàng
giữa em
còn chút lỡ làng duyên xưa
giữa đời
còn chút mộng mơ
rớt trên nỗi nhớ ta vừa mới nhen
giữa đêm
lẳng lặng trước đèn
giữa đêm
lẳng lặng hồn len vào hồn
mười năm
trời!
nợ vẫn còn
mười năm
ta đã thấm đòn rồi em!

Nguyễn Đức Nhơn

***

Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Chiều Không Yên Tĩnh

Anh thấy không mùa hè đâu cần hẹn
Vẫn ung dung tìm đến dẫu không chờ
Chạnh lòng ai một thoáng nhớ vu vơ
Tiếng ve ngân khiến chiều không yên tĩnh

Những cánh cửa vẫn từ lâu khép kín
Nhốt bên trong một khoảng tối u buồn
Và hoàng hôn thầm lặng thẩn thờ buông
Ngày vội vã vì ngày cô đơn quá

Những con đường vừa quen vừa rất lạ
Một thuở nào vẫn đón chúng ta qua
Mưa rơi rơi, không gian ướt nhạt nhoà
Chiều lặng lẽ, tiếng ve như giận dỗi

Bài hát xưa bỗng nhiên buốn quá đỗi
Nơi thẳm sâu hồn em cánh phượng tàn
Mùa hạ về cao nguyên thiếu nắng vàng
Mưa rã rích, sũng ướt tình đơn lẻ…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

***

Yên Sơn
Thời Gian Gõ Nhịp

Thăng trầm với tháng ngày qua
Bao nhiêu trăng khuyết trăng tà còn đây
Ráng chiều vàng vọt chân mây
Mờ xa cánh nhạn gọi ngày dửng dưng

Chung quanh trước mặt sau lưng
Màu thu đã úa trên từng bước đi
Quay lưng ngó lại xuân thì
Chỉ nghe tiếng gió thổi vi vu buồn

Trăng vàng pha đục màu sương
Râm ran dế gọi canh trường dài thêm
Lẻ loi một bóng bên thềm
Khói xanh quyện với bóng đêm… ngậm ngùi

Cuối tháng 7-2017
Yên Sơn

***

Nguyễn Đức Nhơn
Một Chuyến Đi Xa
                          *nhớ ngày bỏ nước ra đi

Ta đi Sài Gòn đã vào thu
Gió cuộn mây về mộng viễn du
Quê cũ ra đi đành bỏ lại
Một cõi trời Nam bổng biệt mù

Ta đi người ấy có buồn không?
Chân trời góc bể còn gì mong
Một ngày trở lại thăm làng cũ
Có ngọn dừa xanh giọt nắng hồng

Ta đi không giả từ bè bạn
Không kịp hẹn hò lúc biệt ly
Ngoảnh lại nhìn em đôi khóe mắt
Đỏ dần theo mỗi bước người đi

Ta đi về phía chân trời đó
Lờ lững trên mây chiều hoang vu
Bangkok! Bangkok! chiều Bangkok!
Sao quá lạnh lùng ngọn gió thu

Ta đi, ta đã đi rồi nhỉ?
Không biết nên buồn hay nên vui?
Phố phường Bangkok đông người quá
Ngoảnh lại nhìn quê bỗng ngậm nguồi.

Nguyễn Đức Nhơn
***

Nguyên Nhung
Nhánh Sông Ngậm Ngùi

Tôi không bao giờ nghĩ mùa hè năm ấy, sau hơn ba mươi năm kể từ ngày từ giã mái trường, chút duyên xưa vẫn còn để tôi lại thấy Toàn trong đêm Hội Ngộ. Đời biền biệt trôi đi như dòng sông, cuốn những con thuyền ra biển xa. Sau khi nối lại được liên lạc với một người bạn cũ, hai đứa hẹn gặp nhau kỳ họp mặt Trường ở Toronto, hội ngộ với các bạn đồng môn trường cũ, để được sống lại những phút giây của tuổi học trò năm xưa.
Cuối cùng, bạn tôi lại không đến được vì một lý do bất ngờ, thế là chỉ mình tôi khăn gói lên đường với một mớ tâm sự ngổn ngang. Chưa bao giờ tôi nôn nao đến thế, như lần đầu tiên năm Đệ Thất được mặc chiếc áo dài trắng đồng phục bước vào ngưỡng cửa Trung Học, cô chị 12 tuổi bỗng thấy mình trở thành người lớn trước mấy đứa em còn đang học Tiểu Học. Hơn ba mươi năm rồi, một quãng thời gian khá dài đủ để cho những kỷ niệm ngậm ngùi và cay đắng đã nhạt nhòa đi, vậy mà chỉ hôm nay thôi, tôi nghe trái tim bừng bừng reo vui những nhớ nhung bao hình ảnh về trường xưa, bạn cũ, nhất là hình ảnh của ai kia một thời đã làm trái tim tôi đắm say, chất ngất, để rồi lòng cũng nát tan khi cuộc tình không trọn.

Click here to Read More

Nguyễn Đưc Nhơn
Tàn Thu

Âm buồn dạo khúc tàn thu
Giọng u trầm khóc biệt mù non xa
Lần theo gậy trúc mù lòa
Ta lên giọng hát bài ca độc hành

Tàn thu ta khóc một mình
Túi thơ bầu rượu xóa hình hài em
Tàu chiều khuất nẻo ga truông
Ta rung đùi nhịp khúc buồn từ ly

Tàn thu con nước thầm thì
Bờ khe rêu phủ xanh rì dấu xưa
Một cành hoa dại đong đưa
Nước dâng tới gáy còn chưa giật mình

Tàn thu em bỗng vô tình
Con dao chém ngược một mình ta đau
Chiếu chăng chừ đã phai màu
Thôi đành ôm mảnh chiến bào qua đêm…

Nguyễn Đức Nhơn
***

Luân Hoán
Một Thời Qua Chợ Miếu Bông

Chợ Miêu Bông nằm cách quê nội tôi một dòng sông nhỏ. Đây là một ngôi chợ ở vùng quê, nhưng có chút hơi thở thị thành, nhờ không cách xa thành phố Đà Nẵng bao nhiêu, và nhờ những chuyến xe đò ngược, xuôi vẫn thường dừng ngay trước chợ. Vào đầu thập niên năm mươi, tôi có hai người bà con, thím Diên và bác Hội Du, buôn bán ở ngôi chợ này.

Click here to Read More

Nguyễn Đức Nhơn
Chào Thua

chập chờn
nửa tỉnh
nửa say
nửa yên phận bạc
nửa cây cú đời
theo em suốt mấy năm trời
chưa nghe em nói một lời yêu ta!

biết em
nửa chính
nửa tà
nửa nâng niu
nửa chà đạp nhau
than trời
trách đất được sao?
thôi đành
ngả mũ cúi đầu chào thua!

Nguyễn Đức Nhơn

***

Songthy
Hạnh Phúc Người, Hạnh Phúc Ta!

Cõi trầm luân đời ngoi mầm sống đẹp
Chốn tịch liêu ta hát khúc hoàn sinh
Vì trong ta máu lệ luôn chuyển mình
Rơi nước mắt là lặng thinh tâm sự

Chuyện tình yêu đã đi vào huyền sử
Thiên mệnh nào lực tận giải chưa xong
Nắng gió quanh đây se sắt cõi lòng
Mai trời sáng cuộc đời còn tiếp nối

Hạnh phúc người, ta cưu mang mấy nỗi
Hạnh phúc ta, ai có thể lo toan
Phải chăng đời người vốn dĩ bất toàn
Tâm hạnh phúc khi lòng ta buông bỏ.

Songthy

***

Nguyễn Đức Nhơn
Gởi Người Phương Xa

Cho dù không gian ảo
Cũng đủ để yêu đời
Cũng thường đêm mơ thấy
Một bóng người xa xôi

Sài Gòn xa vạn dặm
Nhịp cầu nào đủ dài
Nối hai bờ nhung nhớ
Nối hai bờ đông tây

Đêm thường đêm mơ mộng
Vơ vẫn ngoài chân mây
Những vần thơ êm ả
Rót vào lòng đêm say

Nắng giữa chiều Dallas
Sao lạnh buốt tâm hồn
Cho xin một đóm lửa
Về sưởi ấm hoàng hôn

Bài thơ không đoạn kết
Gởi cho người xa xôi
Như đôi vầng nhật nguyệt
Như những vầng mây trôi…

Nguyễn Đức Nhơn

***

Lê Vũ Trường Giang
Hồng Hoang Biển

Tôi rất thương Mẹ mỗi lần nhìn thấy khối cơ thể ấy vỡ vụn ra, nát tan từng mảnh trong ngôi miếu cũ. Mẹ nằm đó, trong cỗ quan tài bằng gương nhiễu điều phủ đỏ. Thân thể Mẹ màu xanh biển sớm, trong như màu mắt ngư phủ ngày cá đầy khoang. Phía bên trái quan tài, xiêm y màu phỉ thúy của Mẹ ánh lên thứ dung nghi trầm kha của đại dương sâu thẳm. Dân làng Việt Hải tôn thờ Mẹ, một niềm tin khả hữu của những đứa con suốt đời dầm mình trong gió mặn và biển chát. Mỗi lần cha tôi đi biển dài ngày thường đến miếu viếng Mẹ với một mâm lễ chuối, cau trầu, rượu và những thỏi trầm. Tôi thường xách giỏ đồ cúng chạy theo cha đi lễ, tất tả và hồn nhiên như một cơn sóng con.
“Nghề đi biển là vậy, phải có người chở che sóng gió. Nếu không cũng sớm làm mồi cho cá thôi”, cha nói.
“Thế Mẹ là ai hở cha?”
“Một nữ thần cưu mang những ngư phủ như chúng ta, những đứa con của Mẹ.”
Cha bắt đầu kể về Mẹ khi chúng tôi lạo xạo bước đi trên cát chiều khô gió. Giọng cha trầm xuống kính cẩn, một thứ giọng đầy hương muối, mùi liêu trai tôi chưa từng nghe bao giờ.
“Dân tộc ta gọi mẹ Âu Cơ là quốc tổ mẫu, thì Mẹ Thái Dương là Mẹ nuôi của làng ta đấy.”

Click here to Read More

***

Nguyễn Đức Nhơn
Giấc Mộng Cuối Đời

Ta sẽ dựng một chòi tranh nho nhỏ
Bên cạnh dòng suối nước chảy êm êm
Ta sẽ rủ một vài thằng bợm nhậu
Đến cùng ta bày tiệc rượu thâu đêm

Ta sẽ bẫy vài con chồn, con thỏ
Đợi cuối tuần ướp sả ớt xào lăn
Đám bạn bè còn đứa nào chết dở
Hãy về đây cùng uống rượu ngắm trăng

Ta sẽ vào tận rừng sâu, núi thẳm
Bới rễ cây mà tìm thuốc trường sinh
Khi buồn chán thì giả làm hảo hớn
Đốn cây rừng mà dựng trại Lương Sơn

Ta sẽ tạc tượng em trên đỉnh núi
Mượn mây trời dệt nốt mảnh xiêm y
Và sẽ mượn sao trời đêm lấp lánh
Kết thành xâu chuỗi ngọc lưu ly

Cho em lộng lẫy trên ngôi Hoàng Hậu
Và ta sẽ là một Quân Vương
Sẽ diễn nốt vở tuồng thiên cổ
Rồi trở về cùng cát bụi, mù sương!

Nguyễn Đức Nhơn

***

Nguyễn Xuân Thiệp

Đường Bạch Dương
Chiều Không Quán Trọ

Mưa tháng bảy. Mưa của đất trời. Mưa trên cõi người. Những tiếng mưa buồn dội xuống mái âm dương, nơi những hồn chết trở về thăm nơi chốn cũ. Và thơ chiêu hồn cũng thấm cái lạnh nghìn trùng của những giọt mưa rơi. Mà nói tới thơ chiêu hồn là phải nói tới trường thi Chiêu Hồn Ca Thập Loại Chúng Sinh (CHCTLCS) của Nguyễn Du.

Click here to Read More

***

Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Thật Và Ảo

Tôi lạc vào khung trời ảo, khi mà tôi muốn thoát ra khỏi những hệ lụy của đời thường. Nơi mà tâm hồn tôi có thể xoải cánh bay vào một cõi không phải của mình nhưng có mình. Tôi gặp một bài thơ thật hay, chính xác là gặp một trang blog của một tác giả với những bài viết mà tôi đọc với một cảm xúc tràn dâng. Với niềm đa cảm, tôi thấy như mình thấu hiểu tâm trạng của người viết nên những dòng thơ ấy.Con mưa nào không phải của tôi mà buồn da diết thấm vào tôi.Khoảng trời nào đã mất của ai mà khiến tâm hồn tôi chùng xuống. Làm sống lại trong tôi những ảnh hình dịu dàng xa khuất, một bài thơ ngắn cô động như một khúc bi ai của kiếp người đang hiển hiện trước mắt tôi như một tiếng than, như những thanh âm vọng mãi trong lòng người với bao niềm nuối tiếc.

Click here to Read More

***

Yên Sơn
Trăng Tôi Và Biển

Về đây mình chỉ gặp mình
Đi ven bờ cát tìm trăng năm nào

Từ miền đông về ngang qua phố biển
Muốn tìm người, sao ngần ngại bước chân
Bao dấu yêu bỗng nhạt nhoà câm nín
Chỉ riêng mình từng bước nhỏ bâng khuâng

Chiều xuống thấp, lang thang trên bờ cát
Biển vô tâm, sóng gõ nhịp luân hồi
Vẳng bên tai như có lời ai hát
Sắt se buồn trong kỷ niệm đầy vơi

Vẫn ánh trăng, màu trăng vàng năm cũ
Chỉ thiếu người cùng chung bước như xưa
Nhịp sóng vỗ, cung điệu buồn luân vũ
Quẩn quanh đây phảng phất chút hương thừa

Bờ cát vắng, nhiều mảnh sò vụn vỡ
Ốc mượn hồn sục tìm chốn dung thân
Tim lạc nhịp, cung điệu tình dang dở
Kiếm đâu ra được một chút ân cần

Ngồi bó gối nghe thời gian vụn vỡ
Nhịp tim đau thoi thóp gọi tên người
Trên lưng đồi, liễu buồn im không nói
Ánh điện vàng mờ nhạt dưới trăng soi

Hòn đá cuội hình trái tim ai tặng
Vẫn còn đây, đã mòn nhẵn trong tay
Trong lồng ngực một trái tim trĩu nặng
Gã si tình gục mặt hát đêm say

Yên Sơn

***

Hạc Thành Hoa
Nói Với Mình Trong Khi Trú Mưa

1.
bên đường anh đứng trú mưa
hàng bông giấy thưa che sao khỏi ướt
mưa từ những sợi tóc còn đenlàm đôi mắt xót
mưa từ những sợi tóc vừa trắng làm đôi mắt cay
những sợi tóc dính vào mặt
như nét vân trên đá
một trận mưa hai trận mưa ba trận mưa…
mọc lên những chiếc nấm sặc sỡ
anh chợt nghĩ đến em
không phải dưới chiếc nấm nhiều màu
mà lạnh run dưới chiếc dù ngoài chợ
chiếc dù bằng bàn tay
chống đỡ cả trời mưa gió

2.
bên đường anh đứng trú mưa
giá mà có em
thì cả Saigon sẽ dễ thương biết mấy
trận mưa sẽ dễ thương biết mấy
và anh…
vẫn đứng đây trú mưa
như đã từng đứng đây
mấy chục năm về trước
cũng dưới hàng bông giấy này
chỉ có cổ họng khô
còn tất cả đều ướt
em biết không
những năm tháng đó
anh sống vật vờ như chiếc bóng
dửng dưng với tất cả
hoài nghi tất cả
lạnh lùng với tất cả
với cả chính mình
em biết không
ở đâu anh cũng là người khách lạ
ở đâu cũng không phải quê hương
em ơi làm sao em biết được
một gã ưu du
cứ đi cứ đi
như kim đồng hồ chạy ngược
buồn như chú dế than lạc mất đám cỏ xanh
đứng dưới cột đèn ngơ ngẩn…

3.
bên đường anh đang trú mưa
mưa đang trú anh
một trận mưa… hai trận mưa … ba trận mưa …

Hạc Thành Hoa

***

Tuyền Linh
Giọt Mưa Hay Giọt Lệ Tôi

Hôm kia nắng vẫn còn đây
Hôm nay nắng trốn để cây lúa tìm
Nhìn ra cổng ngắm mái đình
Ngói khô hớt hải ngẩng nhìn mây đen

Trời vần vũ, người lăng xăng
Cuối vụ sắp gặt một phen chạy đồng
Chạy đâu cho kịp cơn giông
Ba chưn bốn cẳng chổng mông kêu trời

Sấm gầm… gió giật… mưa rơi…
Giọt mưa hay giọt lệ tôi rớt đồng?
Nước về trắng ruộng mênh mông
Bập bềnh lúa cũng phập phồng trôi trôi

Đoạn lòng, đành phải buông xuôi
Mồ hôi nước mắt góp nuôi ruộng đồng
Để chừ bụng lại hoàn không
Hạt lúa trốn mất trống không dạ dày

Mắm rau, rau mắm qua ngày
Củ khoai củ sắn kéo cày mùa sau
Thân trâu hoàn lại thân trâu
Đời nông dân có phép mầu nào thay?

Cuộc đời lắm nỗi trớ trêu
Kẻ ăn không hết, người nghèo kiết thân
Về đây nhìn cảnh phong trần
Nghe quá xa xót… mần gì giúp đây (?)

Chữ nghĩa chỉ bằng bàn tay
Mà trời cao quá… vói lay sao tường!
Thôi đành làm vạc kêu sương
Đêm đêm âm vọng mười phương tỏ bày.

2017
Tuyền Linh
***


Nguyễn Đức Nhơn
Người Đàn Bà Ở Căn Chung Cư Số 13

Có tiếng động mạnh trên tầng lầu 2. Tôi bước vội ra sân nhìn lên, nhưng chỉ kịp thấy cánh cửa căn chung cư đóng sầm lại rồi im bặt. Tôi chờ thêm vài phút xem có chuyện gì xẩy ra nữa hay không thì điện thoại trong nhà bật reo. Tôi vội trở vào nhấc máy và sững sờ khi nghe đầu dây bên kia:
– Anh Hải ơi! anh lên khóa cửa giùm em. Hồi chiều ra đi em quên khóa. Cảm ơn anh
– Alô… alô… tôi chưng hửng, càu nhàu, con khỉ! chưa kịp hỏi gì đã cúp, đồ điên…

Click here to Read More