Hoàng Anh 79

 

Hoàng Anh 79
Thánh Ca Buồn Trong Gió

Mỏi mòn đợi dưới lầu chuông
Em đi biền biệt dặm đường chim bay
Mùa đông có chút heo may
Cơn mưa ngày cũ đến nay đã già

Chuông nhà thờ vọng nhẩn nha
Nhớ em tóc xoã mượt mà câu kinh
Thôi thì ta cứ nín thinh
Khoác lên chiếc áo làm linh mục buồn

Đứng trên sườn dốc mù sương
Dường như phía trước cuối đường lá phai
Ngậm ngùi sông núi thở dài
Nghe trong tiếng gió có bài Thánh ca

Sầu riêng chỉ một mình ta
Chắc rồi Chúa chẳng đi qua nơi nầy
Biết tình chết tận chân mây
Mà sao lòng vẫn đắng cay muôn phần

Nửa đêm mừng Chúa xuống trần
Lạy ngài ban chút hồng ân kiếp nàn
U mê cứ ngỡ thiên đàng
Tỉnh ra mới biết hỗn mang đất trời!

Còn Thương Mái Tóc
Biên Hòa Chiều Nay

Mình là gì của nhau đâu
Chỉ trong thoáng mộng bên cầu chiêm bao
Cho từng nỗi nhớ ngọt ngào
Bay bay theo gió tan vào hư không

Buồn như lá rụng chiều đông
Bèo mây tan hợp giữa dòng đời trôi
Trăng tàn gác núi lẻ loi
Về đâu cánh hạc bên trời quạnh hiu

Có yêu tình cũng bấy nhiêu
Ta bàn tay trắng chịu nhiều xót xa
Em đi về với người ta
Còn thương mái tóc Biên Hoà chiều bay

Ướp hồn trong chén rượu cay
Cạn cho quên hết những ngày của nhau
Mai kia tình nhỏ quên mau
Nỗi sầu vạn cổ nào sầu hơn ta

Nhìn lên trời rộng bao la
Đêm trên Sông Phố mưa nhoà nhạt rơi
Ta còn nửa mảnh hồn côi
Cố nhân xa lắt tiếng còi tàu qua !

Thương Đôi Mắt
Khóc Người Từ Trăm Năm

Đêm tàn trăng rụng Ban Mê
Mình ta với phố bốn bề sương bay
Thời gian mòn mỏi qua tay
Đường quen chưa xoá dấu đài trang xưa

Cao nguyên gió lạnh đầu mùa
Tình xa ngút mắt ta vừa đủ đau
Nói gì thì cũng mất nhau
Chia tay là đã qua cầu áo phai

Ta đi đếm tuổi ngày dài
Chim hun hút cánh miệt mài tà huy
Em đi với nửa xuân thì
Sang ngang còn giữ chút gì không em

Hay lòng thầm bảo cố quên
Bước chân chánh niệm với miền hư vô
Mưa rơi rơi phía Buôn Hồ
Phải đâu lệ rớt trên bờ mi cong

Cạn đi hết chén rượu nồng
Ai chờ đợi nữa bến sông bụi mù
Mai về rừng núi Pleiku
Thương đôi mắt khóc người từ trăm năm!

Thánh Ca Buồn Trong Gió

Mỏi mòn đợi dưới lầu chuông
Em đi biền biệt dặm đường chim bay
Mùa đông có chút heo may
Cơn mưa ngày cũ đến nay đã già

Chuông nhà thờ vọng nhẩn nha
Nhớ em tóc xoã mượt mà câu kinh
Thôi thì ta cứ nín thinh
Khoác lên chiếc áo làm linh mục buồn

Đứng trên sườn dốc mù sương
Dường như phía trước cuối đường lá phai
Ngậm ngùi sông núi thở dài
Nghe trong tiếng gió có bài Thánh ca

Sầu riêng chỉ một mình ta
Chắc rồi Chúa chẳng đi qua nơi nầy
Biết tình chết tận chân mây
Mà sao lòng vẫn đắng cay muôn phần

Nửa đêm mừng Chúa xuống trần
Lạy ngài ban chút hồng ân kiếp nàn
U mê cứ ngỡ thiên đàng
Tỉnh ra mới biết hỗn mang đất trời!

Hoàng Anh 79

Mang Viên Long … (Còn Tiếp)

 

Mang Viên Long
Tuyệt Huyết Ca Của Đặng Tấn Tới 

Tại sao tôi chọn đọc thi phẩm “Tuyệt huyết ca” mà không là “Thi Thiên” (tác phẩm thứ tư, phát hành mùa Thu Quí Sửu), hay thi phẩm mới nhất vừa phát hành trong mùa Xuân 1974 là “Trúc Biếc” của Đặng Tấn Tới ? Tại sao là một tập thơ mỏng manh, được in ra vội vàng trong một năm đầy biến cố (mùa hè 1972), kỹ thuật trình bày cũng xoàng xỉnh, mà không là một tập nào trong 04 tập thơ xem như được độc giả lưu ý nhiều nhất ?Chọn đọc “Tuyệt Huyết Ca” tôi cần nói tới hai điều :

Click here to Read More

Mang Viên Long
Sen Hồng Nở Giữa Mùa Trăng…

Ngày Đức Phật Thế Tôn thị hiện đản sanh – PL 2555 lại đến với tất cả chúng ta – những nguời con Phật trên khắp hành tinh này . Mùa Sen Hồng lại nở giữa ngàn trăng đang ngát hương mầu nhiệm và không ngừng xoa dịu bao nỗi ưu phiền thương đau ; mãi mãi hiến dâng bao niềm hy vọng an hòa cho cõi nhân gian đầy biến động với lẽ sinh diệt vô thường của kiếp người nổi trôi mê lầm ; đã và đang ngời ngời rực sáng trên khắp hành tinh…Hơn 25 thế kỷ đã đi qua – ngày ánh Đạo Vàng đầu tiên tỏa chiếu ở Ca Tỳ La Vệ vẫn mãi trường tồn trong muôn triệu trái tim của người con Phật của cả nhân loại và của muôn loài chúng sinh . Hôm nay và mai sau. Sen Hồng sẽ mãi mãi nở giữa mủaTrăng bất diệt trong tâm hồn mỗi người con nguyện đi theo con đường an lành giải thoát của Đấng Cha Lành…

Click here to Read More

Một Ngày Cô Độc 

Có đôi lúc tự dưng Thạc bỗng thấy ghét giận lão Thỉ quá!. Buổi sáng lão ta trở về chạm mặt Thạc nhận thấy nỗi ghét giận xuất hiện nơi ý nghĩ mình đành nén lại quay đi không đáp lại cái cười cười cố hữu của lão. Tuy bỏ vào phòng Thạc cũng gắng nhếch mép mơ hồ gượng gạo để tỏ ý thân mật với những cái ngớ ngẩn vô lý kỳ khôi của lão. Có đôi khi không giằn được cơn giận Thạc im lặng trở vào đóng cửa hoặc hỏi một câu vu vơ như cái cười khó thương nọ: Dạo này trên đồn tình hình đánh bài có gì khả quan không ông Thỉ ?

Click here to Read More

Chiều Vơi Bớt Khổ 

Tôi rất tâm đắc khi đọc câu Pháp Cú sau đây trong Phẩm Ngàn (Sahassavaggo): “Tụng đến ngàn câu vô nghĩa, chẳng bằng một câu có nghĩa lý, nghe xong tâm liền an vui, tịch tịnh”. Từ lời giáo huấn trên của Đức Phật, tôi nghĩ – chỉ cần nhớ và làm theo một câu trong muôn ngàn lời dạy của Đức Phật thôi, trong suốt cuộc đời mình, cũng sẽ mang lại cho ta, cho người nhiều niềm an lạc, lợi ích – ở đời nầy và đời sau rồi! Đâu cần đọc tụng, thuộc lòng, muôn ngàn câu, mà chẳng thực hành miên mật, tinh tấn?

Click here to Read More

Lãm Thúy

Lãm Thúy
Còn Nói Gì Quên Nhớ

Đời sống không tiếng than
Ta ngậm niềm ly biệt
Lặng lẽ qua tháng năm
Cũng không cần ai biết

Còn hỏi ta làm chi
“Đâu những điều bất toại?”
Nào ta đạt được gì
Suốt cuộc đời trôi nổi !

Ba mươi năm rồi sao?
Tưởng như vừa mấy bữa
Gió thổi buốt lòng sầu
Ta qua sông lần đó

Một lần là trăm năm
Còn nói gì quên, nhớ
Sông dài, cá mù tăm
Chim bay trời giông tố

Tại người nhắc chuyện xưa
Nên lòng ta lạ quá
Qua hết thời mộng mơ
Sao tim còn rộn rã…?

Cảm Xúc

Cứ như là thuở ban đầu
Khi ta đứng nép vào nhau. Chụp hình
Chạm nhau rất khẻ. Vô tình
Mà trong tim – máu vỡ thành tiếng ngân

Nghe chừng nắng rọi đầy sân
Như xưa dại dột. Có lần… Ồ ! Không…
Lâu rồi , ai nhớ mà mong
Ai thương mà đợi. Ai trông mà về !

Lạnh lùng như thuở xưa đi
Không dưng gặp lại . Chẳng vì ước mơ
Thực ra . Chỉ tại tình cờ
Nói chi như thể tình xưa vẫn nồng

Nhớ làm chi một bờ sông
Buổi đưa tiển ấy. Nhắc. Lòng còn đau
Không thương sao nhỏ lệ sầu
Không thương sao để vì nhau mỏi mòn?

Có người tóc bạc. lòng son
Đã thành quá vãng vẫn còn bâng khuâng
Nói gì như mấy mươi năm
Nỗi rung động ấy vẫn thầm trong ta

Nhắc gì tóc chải năm xưa
Soi gương chung bóng còn chưa quên người
Nhớ chi cho tội một đời
Đã muôn trùng vậy, ngậm ngùi mà chi !

Nói gì trong mắt ngày đi ?
Tay còn chưa chạm, đường thì xa xôi
Người về nhớ nữa hay thôi
Ta sang bên ấy, một trời hoài mong

Biết Sợ Thời Gian

Ôi! Ta từ quá tuổi năm mươi
Biết sợ thời gian, sợ bóng đời
Năm tháng lăn dài con dốc thẳm
Ngậm ngùi nghe đá nát, vàng phai…

Đâu có nhiều chi mộng tuổi xanh
Mà bao chìm nổi, thác qua ghềnh
Trăm năm ngó lại. Đời như khói
Một nhánh sông buồn. Ta quẩn quanh…

Một nhánh sông buồn. Ta nổi trôi
Hoa rơi, bèo giạt xót xa đời
Nở trong ly loạn thời binh lửa
Tan tác xuôi theo ngọn sóng giồi !

Hạnh ngộ, từ ly khóc đã nhiều
Sinh ly, tử biệt cuốn mình theo…
Trăm năm mà sống như nghìn tuổi
Một mảnh hồn tan nát, hắt hiu !

Ngó lại đời ta, lệ đã đầy
Nghe niềm tàn tạ rớt quanh đây…
Chiều thu, đứng lặng bên triền dốc
Xót lá thu vàng tơi tả bay !

Bày Tỏ

Có người, dù xa , vẫn nhớ người
Một thời nuôi mộng, thả mây trôi
Nằm nghe sóng vỗ con thuyền cạn
Đợi ánh đèn khuya hắt bóng soi

Ta cứ chờ như thế mỗi đêm
Nghe từng rộn rã bước chân quen
Bàn tay mầu nhiệm đêm thương tích
Người tái sinh đời ta. Chẳng quên !

Những ngày tháng đó dù tai ương
Mà còn mơ ước để sinh tồn
Người mang đến bao niềm hy vọng
Thả chiếc phao vào giữa đại dương.

Thuở ấy, lòng ta như gương soi
Ngưỡng vọng ai : Thiên sứ tư trời
Ôi ! Có lời thơ nào đủ đẹp
Để ta thành kính tạ ơn người !

Rồi đời phân ly , người xa người
Chân trời góc bễ đã chia phôi
Mấy mươi năm giữa dòng lưu lạc
Theo dấu tìm nhau cũng cạn đời !

Người tái sinh đời ta một lần
Xua ngày băng giá , trãi hoa xuân
Khi ta còn sống , còn hơi thở
Sẽ chẳng bao giờ quên nghĩa ân !

Sự sống người cho ta, đã trôi
Đứa con yêu dấu đã qua đời
Mà sao kỷ niệm còn lưu mãi
Năm tháng phai tàn. Đâu dễ nguôi !

Có người vẫn nhớ, dẫu muôn trùng
Vốn chẳng hẹn hò sao thủy chung?
Còn nghe vạt sóng bao năm cũ
Bâng khuâng , dào dạt vỗ bên lòng …

Ta bữa về thăm , có ghé qua
Bên bờ quê cũ hết còn hoa
Sao dời vật đổi từ lâu lắm
Chẳng dễ chi tìm ra dấu xưa

Người cũ không còn , cảnh chẳng quen
Khơi lòng ta một nén hương nguyền
Ngậm ngùi đứng lại, nghe tàn tạ
Nuốt thầm, sao lệ cứ dâng lên!

Lãm Thúy

Luân Hoán

Luân Hoán
Nụ Thơ Hàng Xóm

khi đứng rửa chén một mình
thỉnh thoảng vô cớ thình lình liếc nghiêng
bộ bàn ghế đặt ngoài hiên
thoáng như có bóng ai yên vị ngồi

định thần nghiêng cổ trông vời
chỉ là cơn gió khẻ rời ghế không
giật mình tưởng tượng viễn vông
một con ma nữ môi hồng lén thăm

hai tay đầy bột xà bong
làm tuột đôi đũa theo dòng nước trong
nhích người xê dịch khoảnh hông
nhìn ra cửa kính mênh mông không người

cô hàng xóm có chồng rồi
tóc vàng môi rộng đẹp đôi Hoa Kỳ
lắm lần không biết nghĩ chi
cô làm tôi nhột chỉ vì nhìn qua

ánh mắt lạ lạ rất là
không đâu, rất khó thể mà, vẩn vơ
hẳn bị bắt gặp bất ngờ
đang rửa chén, dị, khù khờ thế kia

tôi lành như tấm mộ bia
của cô vợ đảm thật xua lâu rồi
làm sao tránh khỏi mơ chơi
chân dài bụng hở em ngồi hướng qua

một mình lúc thúc ở nhà
rửa xong đống chén lần ra hiên ngồi
con chim nuôi hót không tồi
mang ra luôn, thế một người bạn thân

vợ vắng, cô láng giềng gần
thiếu bàn cờ tướng bần thần cách chi
chờ dài cổ chưa thấy gì
ngoài quân với lính ông thi sĩ cùn

thơ cùng nước lọc uống suông

Hương Bài Thơ Cũ

bốn mốt năm xa chợt sáng nay
hương bài thơ cũ gợn chân mày
tiếng vàng thỏ thẻ reo hồn nhạc
đánh thức tình vui mở cánh bay

đứng lại trên hè ngã tư xưa
một thời chờ đợi run tay đưa
đôi câu viết vội trên bao thuốc
tim đập liên hồi quên gởi thưa

kịp nhớ bàn tay rất thẹn thùng
giấu ngay vào vạt áo rung rung
quay mình thả bước nhanh theo bạn
nhưng gót chừng như vướng nhớ nhung

em khuất dần trong đám bạn bè
ta vào trở lại quán cà phê
trái tim rộn rã chưa kịp tĩnh
và suốt cả ngày như vẫn mê

ta vậy, còn em… đến bây giờ
mới hay em vẫn đợi chờ thơ
những hôm qua ngã tư quen ấy
ta vắng, em buồn lo ngẩn ngơ

tội nghiệp cho em đã hết lòng
vì thơ, đã vội vã qua sông
mang theo tất cả bao câu chữ
truy niệm cuộc tình chẳng trổ bông

cảm tạ tình em nuôi dưỡng thơ
ươm thơm thương nhớ đến bây giờ
cũng may thơ chính là em đấy
ta với em là… cũng chính thơ

vốn hiểu lòng nhau đã quá lâu
từ hôm mắt chạm mắt lần đầu
bài thơ không chở nguồn ngôn ngữ
chỉ đựng tình yêu trao gởi nhau

vẫn nhớ đêm trong cánh võng xanh
đêm trên nền phản ván yên lành
mắt tình quấn quít tay không chạm
hạnh phúc reo theo gió lướt mành

sẽ nhắc nhiều hơn kể nhiều hơn
cửa đông mãi ngát những hương thơm
hương bài thơ cũ chưa hề cũ
vẫn mới tinh khôi ở trong lòng

Đưa Đò

đưa người tha thiết đưa người
lạ quen qua lại ngược xuôi mỗi ngày
dòng nước chảy ngày hôm nay
khác hôm qua khác mai này ra sao ?

miên man gió thở rì rào
vi vu gió hát nắng đào mưa bay
đôi bờ chim hót trong cây
bình yên hoa nở lá dày cành xanh

người chậm chạp kẻ tinh nhanh
cùng chung vẻ đẹp hiền lành bao dung
con đò từ tốn khiêm cung
tay dầm khua nước vui chung với lòng

hỡi ơi ai đã qua sông
có nghe tiếng sóng của sông của người ?
tưởng chừng như chẳng buồn vui
man man tâm sự ngậm ngùi xót thân

vu vơ có được mấy lần
ngắt hoa súng đặt nơi chân đứng người !
chỗ ngồi gió thổi mất hơi
vẫn như đọng lại nụ cười vu vơ

bờ qua rồi lại qua bờ
trên trời dưới nước mây hờ hững trông
người đưa đò phút ngồi không
hình như biết nhớ biết mong điều gì

hồn nhiên trời đất thầm thì
con đò chiếc lá tre đi lừng khừng
sóng trong nước còn nhớ nhung
sóng trong lòng có nhịp rung theo đời ?

trôi sao mau hết kiếp người
hỡi ơi !

Luân Hoán

Linh Phương

Linh Phương
Anh Về Không Lá Diêu Bông

Một hôm anh
nhớ cánh đồng
Lúa non vội chín
để vàng chiều xưa

Thương ngày
em đứng dưới mưa
Thuở anh yêu
lúc đời chưa
dập vùi

Một hôm
gió thổi vụt vù
Sông mênh mông rộng
mà đò bặt tăm

Anh về
không lá diêu bông
Cho nên chẳng được
làm chồng của em

Cây dằm
ai để giữa tim
Cho anh đau khổ
triền miên kiếp người

Bao năm rồi
vẫn còn ngờ
Ở đâu đó
em thẫn thờ
đợi anh

Để Trả Lời Một Câu Hỏi

Em hỏi anh bao giờ trở lại
Xin trả lời mai mốt anh về
Không bằng chiến trận Pleime
Hay Đức Cơ – Đồng Xoài – Bình Giả

Anh trở về hàng cây nghiêng ngã
Anh trở về hòm gỗ cài hoa
Anh trở về bằng chiếc băng ca
Trên trực thăng sơn màu tang trắng

Mai trở về chiều hoang trốn nắng
Poncho buồn liệm kín hồn anh
Mai trở về bờ tóc em xanh
Vội vã chít khăn sô vĩnh biệt

Mai anh về em sầu thê thiết
Kỷ vật đây viên đạn mầu đồng
Cho em làm kỷ niệm sang sông
Đời con gái một lần dang dở

Mai anh về trên đôi nạng gỗ
Bại tướng về làm gã cụt chân
Em ngại ngùng dạo phố mùa xuân
Bên người yêu tật nguyền chai đá

Thì thôi hãy nhìn nhau xa lạ
Em nhìn anh – ánh mắt chưa quen
Anh nhìn em – anh sẽ cố quên
Tình nghĩa cũ một lần trăn trối.

Nhà Thơ Và Thiên Sứ

Chàng đi về phía biển
Mênh mông gió-mênh mông nước mắt
Gió thổi nỗi đau bay ra đại dương xanh ngát
Gió thổi nước mắt tan vào hư vô
Sóng thần dìm chàng giữa cơn cuồng nộ
Mặt trời thiêu rụi bầy kên kên rỉa xác người
Ngày tận thế được tính từng phút-từng giờ
Khi tên tông đồ rắp tâm phản bội
Để Chúa phải chịu bị hành hình trên thập giá

Thiên sứ chạy đến cánh đồng đầy hoa
Hái những bông hoa chảy máu trong đôi bàn tay xinh đẹp
Rải khắp chỗ Kosala akya Siddrtha ngồi nhập diệt
Bầy rắn hung hãn nằm dưới chân núi Hymalaya
Chờ giết chết sự lọc lừa-giả dối

Ngày tận thế được tính từng phút-từng giờ
Muhammad không thể thay đấng toàn năng khai thiên lập địa
Nàng quỳ xuống đọc kinh Qu’ran – kinh Thánh -kinh Phật
Khi tất cả nhân loại đều biến mất

Thuở hồng hoang tái lập
Sông Hằng chỉ còn hai người
Nhà thơ và thiên sứ

Mai Em Về Bên Ấy

Có một điều anh không thể quên
Khi bàn tay chạm vào khuôn ngực
Dưới lớp áo mỏng tanh nẩy hạt
Đợi mùa sang chớm nụ hoa tình

Mai em về bên ấy một mình
Anh gởi nắng quê nhà hong ấm
Má em hồng và môi em thắm
Nồng nàn hương trời đất Việt Nam

Mai em về bên ấy xa xăm
Đem theo nhé! Chùm hoa Phượng đỏ
Đem theo nhé! Con đường-góc phố
Để mà thương-mà nhớ Sài Gòn

Nơi ngày xưa anh đã lớn khôn
Tuổi mười tám bướm hoa mơ mộng
Tuổi mười tám lên đường ra trận
Mang tình yêu canh cánh trong lòng

Mai em về bên ấy buồn không ?
Rừng có nở đầy bông hoa tuyết
Gió có thổi tạt vào mắt biếc
Chút mưa bay mây xám giăng mù

Anh ở đây chờ lá vàng thu
Hồn hiu hắt hết đời lưu lạc
Chiều nay rồi bao nhiêu chiều khác
Vẫn là anh lặng lẽ đợi chờ

Anh Về
Không Lá Diêu Bông

Một hôm anh
nhớ cánh đồng
Lúa non vội chín
để vàng chiều xưa

Thương ngày
em đứng dưới mưa
Thuở anh yêu
lúc đời chưa
dập vùi

Một hôm
gió thổi vụt vù
Sông mênh mông rộng
mà đò bặt tăm

Anh về
không lá diêu bông
Cho nên chẳng được
làm chồng của em

Cây dằm
ai để giữa tim
Cho anh đau khổ
triền miên kiếp người

Bao năm rồi
vẫn còn ngờ
Ở đâu đó
em thẫn thờ
đợi anh

Tóc Em Thơm
Mây Khói Sài Gòn

Mùi anh xin gởi lại cho người
Tay níu vội khoảng trời xanh thương nhớ
Mắt em buồn sầu vương mây khói
Tóc em thơm mây khói Sài Gòn

Bàn chân hồng in dấu nụ hôn
Hương em đọng trên môi anh mãi
Vẫn tiểu thư của thời trẻ dại
Em hiền ngoan e ấp buổi hẹn đầu

Mấy mươi năm mình lạc mất nhau
Hội ngộ rồi em ơi đừng khóc ?
Ôm thật chặt -siết vòng ôm thêm chặt
Hơi hướm nào ngai ngái không tan

Mùi anh xin gởi lại Sài Gòn
Trao cho em dẫu đời còn xa cách
Trao cho em một tình yêu duy nhất
Anh giấu kín lâu rồi trong trái tim thơ

Giữ nhé em ngày đợi -đêm chờ
Tay níu vội giấc mơ chồng vợ
Giữ nhé em mắt sầu vương mây khói
Để tóc em thơm mây khói Sài Gòn

Linh Phương

1 2 3