Dương Thượng Trúc

Dương Thương Trúc
Tiễn Bạn

Anh nằm xuống giữa mùa đông lạnh giá.
Kiếp phù sinh thôi dứt trả nợ trần
Cũng chẳng còn vương vấn chuyện thế nhân
Xuôi hai tay đi vào lòng đất lạnh

Tuổi thanh xuân ôm một trời kiêu hãnh
Nung chí trai đền đáp nghĩa non sông
Ngang dọc khắp nơi thỏa chí tang bồng
Đem tình thương treo trên đầu mũi súng

Giầy saut anh đi đá mềm chân cứng
Cao nguyên xa xôi đến tận đồng bằng
Đêm di hành truy kích địch dưới trăng
Vang khúc quân ca Biệt Động Quân Sát

Thế mà nay cũng vàng phai ngọc nát
Đời biển dâu sự thể ấy lẽ thường
Đêm thật buồn, xin thắp nén trầm hương.
Tiễn anh đi về phương trời miên viễn.

Có Một Mùa Xuân Ngọt

Nhớ về Phố núi Pleiku,
Mưa rơi rả rích, sương mù giăng giăng.

1.
Reng …Reng …Reng.
Tiếng chuông điện thoại reo vang, khiến Vũ choàng tỉnh ra khỏi giấc mơ thật đẹp.
Một giấc mơ mà anh không bao giờ muốn chấm dứt.

Click here to Read More

Bất Chợt Mùa Xuân

Bất chợt mùa Xuân đến lạnh lùng
Như đàn gieo nốt nhạc ngang cung.
Tơ lòng ai khẩy mà rung phím
Vang những thanh âm thật não nùng.

Bất chợt mùa xuân đến hững hờ
Cho sầu thương nhuộm tím hồn thơ.
Mai đào đâu nhỉ! Mà Xuân đến.
Chỉ thấy lá vàng rơi xác xơ

Bất chợt mùa Xuân đến âm thầm.
Khơi nguồn bao ký ức xa xăm
Đâu những mùa Xuân ngày xưa ấy.
Phai nhạt ước nguyền theo tháng năm

Bất chợt mùa Xuân đến xót xa
Nhân thế ai người hiểu lòng ta.
Mai Xuân trở gót ta về đất .
Nâng chén quan hà ta tiễn ta.

Sao Mùa Đông Đến Vội

mùa đông chưa hẹn đến,
thu vội vã ra đi,
nhưcuộc tình rẽbến,
không một lời biệt ly .

con đường xưa còn đó,
in dấu chân ta về,
tiếng cười vang trong gió,
khúc nhạc tình đê mê .

nụhôn đầu vụng dại,
còn ấm nồng bờmôi,
trinh nguyên ngàn hoa trái,
quấn quýt ta một đời .

gió thu buồn hiu hắt,
lá thu vàng rơi rơi,
mùa thu chưa trởgót,
sao đông đến đây rồi?

Bông Hoa Nhỏ…

Một bông hoa nhỏ vừa hé nụ.
Góp chút hương thơm với cuộc đời.
Hàng cây rũ lá trong nắng Hạ.
Chợt bừng sức sống ánh xuân tươi.

Một bông hoa nhỏ vừa hé nụ.
Dìu dặt thinh không khúc nhạc mừng.
Ríu rít chim muông hòa cung bậc.
Vi vi làn gió góp vui chung.

Một bông hoa nhỏ vừa hé nụ.
Rộn rã hồn ta vạn tiếng cười.
Niềm vui òa vỡ trong ánh mắt.
Hạnh phúc ngập tràn trên nét môi.

Một bông hoa nhỏ vừa hé nụ.
Sức sống trào dâng ngập cõi lòng.
Gia trang rộn rã trong ngày hội.
Giao Thủy chào đời, thỏa đợi mong.

Nỗi Nhớ Còn Vương
* Tặng người ngày cũ Pleiku

Bao năm rồi, lòng còn vương nỗi nhớ.
Ôi! Quê hương, một thuở đã mờ xa.
Có những đêm, lệ buồn đoanh mắt đỏ.
Nhớ làm sao những kỷ niệm ngọc ngà.

Bao năm rồi, lòng còn vương nỗi nhớ.
Con đường xưa, xào xạc lá me bay,
Lá tung tăng, lá cợt đùa với gió,
Rồi nhẹ nhàng, lá hôn trộm tóc mây.

Bao năm rồi, lòng còn vương nỗi nhớ.
Những chiều vàng, ta dìu bước nhau đi.
Đôi mắt nai ngại ngùng như mắc cỡ.
Áo học trò, quấn quýt áo “trây di”.

Bao năm rồi, lòng còn vương nỗi nhớ.
Nhớ để buồn, để thương tiếc… khôn nguôi.
Thật xa xăm mà hồn sao cứ ngỡ…
Nghe đâu đây, văng vẳng tiếng em cười…

Dương Thượng Trúc